Thảo Luận

×Close

ĐỪNG GIEO CHO EM HY VỌNG



Đôi khi ta thích một ai đó qua những điều giãn đơn đến lạ nhỉ? Vì một nụ cười vụt qua như nắng hạ hay một dáng vẻ cao ráo tựa cây mát tỏa bóng râm, hay bởi qua đôi mắt của chúng ta, họ cuốn hút đến khác thường!

Ta cảm nhận được sự cởi mở, tinh tế qua từng hành động. Vài lần nói chuyện đủ để nhận thấy thiện cảm và nhiều điều hay ho từ họ. Tựa như chủ đề hôm ấy em chia sẽ với anh, mọi thứ cuốn hút lấy em, bỗng chốc khiến bản thân nở nụ cười. Chính khoảnh khắc ấy, không thể chờ đợi thêm được nữa, lấy hết can đảm của mình, hit một hơi thật sâu, mạnh dạn nói ra tiếng lòng với ai kia.


Và buồn cưới thay! Ta nhận lại chẳng phải sự đau đớn hay hụt hẫng của một lời từ chối, cũng chẳng phải sự vui mừng hớn hở cầu đồng ý để đổi ta cùng chắp nối lên cho một mối quan hệ sắp tới...

Tất cả lấp lửng như chiếc thuyền trôi nổi, đẩy ta vào nghi vấn vô định trên sông. Vô vàn suy nghĩ, thắc mắc cuốn lấy ta. Càng hỏi, càng nghĩ lại càng khiến chính chúng ta chui vô một vòng lẩn quẩn. Mà ở trong đó ta tự dày vò, tự ảo tưởng cảm xúc của họ đối với bản thân mình.


𝐂𝐨́ 𝐦𝐞̣̂𝐭 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠?
Mệt chứ?
𝐂𝐨́ 𝐧𝐚̉𝐧 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠?
Nản rồi?


Và rồi ta buông thôi, buông tay từ một phía, mà dù có nắm chặt thì cũng níu lại được chi? Sợi dây đó vốn không tồn tại, tất cả đều là tự mình đa tình mà thôi. Chính ta là kẻ rơi xuống vực thẳm.

Cứ rơi tự do đó có lẽ trả em tự do, trả anh tự do, trả chúng ta về với tự do.

Nhưng có vẻ họ đâu muốn, khi ập tới, hàng đêm vẫn là những tín hiệu, từng lời hỏi han níu lấy ta nơi vực thẳm. Từng lời hỏi han sức khỏe, từng chút một những điều quan tâm ta. Khi bóng tối đảo điên " Anh miên man cùng em và nỗi nhớ". Anh đưa cho em một sợi dây để nắm giữ thêm lần nữa, nhưng đó vẫn là sợi dây của mình em.

Điều đó ác thật nhỉ? Ác thật đấy!

Mình thật sự ghét những điều không rõ ràng, những cảm xúc trôi nổi, không đi đâu đến đâu ấy... Càng mong muốn dứt đi đoạn tình cảm ấy, thì bỗng một câu nói, mọi thức lại sụp đổ xuống! Cảm xúc từng chốc lại trào về như chưa có điều gì xảy ra...


Lại một lần nữa, hàng nghìn câu hỏi lại ùa về? Ta cứ cố gắng viện hàng trăm, hàng nghìn lý do để níu kéo lấy cảm xúc vậy đó! Khi cần sẽ bước tới nhưng rồi lại có thể dễ dàng đá gọn nó sang một xó xỉnh nào đó?...

Chẳng ai thích sự mập mờ cả, với những con gái cũng vậy, không muốn, không thích, hãy thẳng thắn, xin đừng gieo hy vọng! Đối với họ thì có lẽ chẳng mảy may, điều bình thường chăng? Nhưng những người phải chịu đựng nó không hề dễ dàng chút nào cả.


Giống vùi mình xuống một chiếc hố đất ngày càng lấp đầy nhưng chẳng hay biết, ngồi xuống đó tự ôm lấy mình hy vọng vào một điều chẳng tới đâu...

Em lại thu mình cùng những sự dai dẳng, một mỏi kéo theo...

Điều đấy thật mệt, đến giờ cũng chưa từng nghĩ sẽ có nhiều tình cảm tới vậy, vẫn chẳng phân định được rằng họ có tình cảm với mình không? Và khi hỏi họ về đoạn tình cảm này chỉ nhận lại sự tránh né, dai dẳng và hy vọng...

Mệt rồi, vì sự chờ đợi, mong chờ vào một tình yêu vô định, mập mờ.
Mệt khi phải ôm trong mình những câu nói quan tâm, hỏi han và nghĩ rằng họ sẽ yêu lấy bản thân mình, yêu lấy sự chủ động của mình.


Mới hơn Cũ hơn